Đề Xuất 5/2023 # Cấu Trúc Dữ Liệu Set Trong Python # Top 12 Like | Comforttinhdauthom.com

Đề Xuất 5/2023 # Cấu Trúc Dữ Liệu Set Trong Python # Top 12 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Cấu Trúc Dữ Liệu Set Trong Python mới nhất trên website Comforttinhdauthom.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Python khác với các ngôn ngữ lập trình khác, nó đưa ra rất nhiều các cấu trúc dữ liệu dạng đa giá trị, trong bài trước chúng ta đã học về List và Tuple, bài này chúng ta tìm hiểu về hai cấu trúc dữ liệu tiếp theo của Python là Set (tập hợp).

1. Tập hợp (Set)

Các phần tử của tập hợp phải là các dữ liệu không thể thay đổi như một số (int), một chuỗi (string), hoặc một Tuple.

1.1 Khai báo tập hợp

Tập hợp (Set) trong Python có một số tính chất mà bạn cần nhớ:

Các phần tử trong tập hợp không có thứ tự.

Các phần tử này là duy nhất, không cho phép lặp lại.

Set có thể thay đổi (thêm bớt phần tử) nhưng các phần tử của tập hợp phải ở dạng không thể thay đổi (tức là xác định được dung lượng bộ nhớ ngay khi khai báo).

Chúng ta sử dụng các dấu ngoặc nhọn trong khai báo Set, ví dụ:

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} print(friends)

Chú ý:

[] sử dụng khai báo List

() sử dụng khai báo Tuple

{} sử dụng khai báo Set

1.2 Thay đổi tập hợp

Các phần tử trong tập hợp có thể thêm hoặc loại bỏ. Python hỗ trợ rất nhiều các phương thức để thực hiện thao tác thay đổi tập hợp.

1.2.1 Phương thức .add()

Phương thức sử dụng để thêm một phần tử vào tập hợp.

Ví dụ:

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.add("Jen") print(friends) # Kết quả là {"Bob","Jen","Anne","Rolf"}

Chú ý, kết quả có thể khác đi do Set không sắp xếp các phần tử theo một trật tự nào cả.

1.2.2 Phương thức .remove()

Loại bỏ một phần tử trong tập hợp.

Ví dụ:

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.remove("Anne") print(friends) # Kết quả là {"Rolf","Bob"} friends.remove("Jen") print(friends) # Kết quả là lỗi KeyError: "Jen"

Khi loại bỏ một phần tử, nếu phần tử đó không tồn tại trong tập hợp, chương trình sẽ dừng và một thông báo lỗi KeyError xuất hiện.

1.2.3 Phương thức .discard()

Giống như phương thức .remove() loại bỏ phần tử trong tập hợp, tuy nhiên nếu phần tử đó không tồn tại thì nó không báo lỗi gì cả.

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.discard("Anne") print(friends) # Kết quả là {"Rolf","Bob"} friends.discard("Jen") print(friends) # Kết quả là {"Rolf","Bob"}

1.2.4 Phương thức .pop()

Loại bỏ một phần tử ngẫu nhiên khỏi tập hợp.

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.pop() print(friends) # Kết quả là {"Bob","Rolf"}

Bạn cần chú ý về thứ tự các phần tử trong tập hợp, nó không được sắp xếp theo bất kỳ quy tắc nào.

1.2.5 Phương thức .clear()

Loại bỏ tất cả các phần tử trong tập hợp, khi đó tập hợp được gọi là tập rỗng.

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.clear() print(friends) # Kết quả là set()

1.2.6 Phương thức .update()

Phương thức .add() ở trên chỉ thêm được 1 phần tử vào tập hợp với 1 câu lệnh, để thêm nhiều phần tử, chúng ta sử dụng .update(). Chú ý, đầu vào của .update() có thể là một Set, một List hoặc một Tuple.

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.update(["Jen","Charlie"],{"Jonhny", "Sara"},("Laura","Elite")) print(friends) # Kết quả là {'Anne', 'Laura', 'Elite', 'Rolf', 'Jonhny', 'Charlie', 'Bob', 'Sara', 'Jen'}

Kết quả của bạn có thể có thứ tự khác đi, một chú ý nữa là không sử dụng chuỗi để cập nhập vào tập hợp mà các phần tử là chuỗi bởi vì chuỗi sẽ được coi là một danh sách các ký tự, ví dụ:

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.update("Jen") print(friends) # Kết quả là {'n', 'e', 'Rolf', 'Bob', 'Anne', 'J'}

Không như mong đợi phải không, bạn có thể sử dụng phương thức .add() hoặc có thể chuyển chuỗi thành Set, List hoặc Tuple có 1 phần tử:

friends = {"Rolf","Bob","Anne"} friends.update(("Jen",)) # hoặc friends.update(["Jen"]) # hoặc friends.update({"Jen"})

1.3 Các phép toán trong tập hợp

Các tập hợp có lợi thế hơn các cấu trúc dữ liệu khác ở chỗ nó thực hiện được các phép toán tập hợp như hợp, hiệu, giao… Để mô tả dễ hiểu hơn, chúng ta có hai tập hợp art_friends và science_friends là tập hợp các bạn trong lớp Mỹ thuật và tập hợp các bạn trong lớp Khoa học.

art_friends = {"Rolf", "Anne", "Jen"} science_friends = {"Jen", "Charlie"}

Các phép toán được mô tả như hình sau:

Hợp của hai tập hợp cho kết quả là tất cả các phần tử trong hai tập hợp, chú ý phần tử nào lặp lại sẽ chỉ xuất hiện 1 lần trong tập kết quả. Trong Python, để thực hiện phép hợp, chúng ta sử dụng phương thức .union(). Chú ý, sử dụng tập hợp nào trước cũng cho kết quả như nhau, art_friends.union(science_friends) cũng cho kết quả như science_friends.union(art_friends).

art_friends = {"Rolf", "Anne", "Jen"} science_friends = {"Jen", "Charlie"} all_friends = art_friends.union(science_friends) print(all_friends) # Kết quả {'Rolf', 'Anne', 'Jen', 'Charlie'}

Chú ý, “Jen” có mặt trong cả hai lớp nhưng với tập kết quả cuối cùng thì “Jen” chỉ xuất hiện 1 lần.

1.3.2 Phép trừ (Difference)

Hiệu của một tập A trừ đi một tập B cho kết quả là tất các phần tử thuộc A nhưng không thuộc B. Sử dụng phương thức .difference() để thực hiện phép trừ hai tập hợp.

art_friends = {"Rolf", "Anne", "Jen"} science_friends = {"Jen", "Charlie"} art_but_not_science = art_friends.difference(science_friends) science_but_not_art = science_friends.difference(art_friends) print(art_but_not_science) # Kết quả {'Rolf', 'Anne'} print(science_but_not_art) # Kết quả {'Charlie'}

Trong ví dụ trên, tập hợp art_but_not_science chứa các bạn học lớp Mỹ thuật nhưng không học lớp Khoa học, chú ý “Jen” học cả hai lớp nên không có mặt trong tập hợp này.

1.3.3 Hiệu đối xứng của hai tập hợp (Symmetric difference)

Hiệu đối xứng của hai tập A và B được kết quả là tập hợp các phần tử thuộc cả A và B nhưng không đồng thời thuộc cả tập A và B. Phương thức .symmetric_difference() cho kết quả là hiệu đối xứng của hai tập hợp. Chú ý, do tính chất đối xứng nên art_friends.symmetric_difference(science_friends) và science_friends.symmetric_difference(art_friends) cho kết quả như nhau.

art_friends = {"Rolf", "Anne", "Jen"} science_friends = {"Jen", "Charlie"} not_in_both_1 = art_friends.symmetric_difference(science_friends) print(not_in_both_1) # Kết quả {'Rolf', 'Charlie', 'Anne'} not_in_both_2 = science_friends.symmetric_difference(art_friends) print(not_in_both_2) # Kết quả {'Rolf', 'Anne', 'Charlie'}

1.3.4 Phép giao (Intersection)

Phép giao hai tập hợp cho kết quả là các phần tử đồng thời thuộc cả hai tập hợp. Trong Python sử dụng phương thức .intersection() để thực hiện phép giao, chú ý tập hợp nào đứng trước cũng được, do đó kết quả art_friends.intersection(science_friends) và science_friends.intersection(art_friends) là như nhau.

art_friends = {"Rolf", "Anne", "Jen"} science_friends = {"Jen", "Charlie"} art_and_science = art_friends.intersection(science_friends) print(art_and_science) # Kết quả là {"Jen"}

Tập hợp art_and_science chứa các bạn học đồng thời cả lớp Mỹ thuật và lớp Khoa học, do đó kết quả chỉ có “Jen” học cả hai lớp này.

1.3.5 Thay đổi tập hợp dựa trên phép toán tập hợp

Trong phần trước chúng ta đã biết đến phương thức .update() để thêm nhiều phần tử vào một tập hợp. Dựa vào các phép toán tập hợp, Python cung cấp một số các phương thức khác để thay đổi tập hợp như sau:

.difference_update()

Phương thức này là sự kết hợp của .difference() và .update(). Nó thực hiện phép trừ tập hợp trước, được kết quả như thế nào sẽ cập nhật vào tập hợp đích.

A = {1, 2, 3, 4} B = {3, 4, 5, 6} A.difference_update(B) print(A) # Kết quả {1, 2}

.symmetric_difference_update()

Phương thức này là sự kết hợp của .symmetric_difference() và .update(). Nó thực hiện phép trừ đối xứng 2 tập hợp trước, được kết quả như thế nào sẽ cập nhật vào tập hợp đích.

A = {1, 2, 3, 4} B = {3, 4, 5, 6} A.symmetric_difference_update(B) print(A) # Kết quả là {1, 2, 5, 6}

.intersection_update()

Tương tự, Python thực hiện .intersection() trước sau đó thực hiện .update():

A = {1, 2, 3, 4} B = {3, 4, 5, 6} A.intersection_update(B) print(A) # Kết quả là {3, 4}

1.3.6 Một số các phép toán khác

.isdisjoint() Trả về True nếu hai tập hợp không giao nhau, tức là hai tập hợp không có phần tử chung.

A = {1, 2, 3, 4} B = {3, 4, 5, 6} print(not A.isdisjoint(B)) # Kết quả là True

Ở đây, chúng ta sử dụng toán tử logic not, để thực hiện trả về True khi hai tập giao nhau, nghe nó thuận tai hơn :D.

.issubset() Trả về True nếu tập này còn tập con của tập đích (tập trong ngoặc).

A = {3, 4} B = {3, 4, 5, 6} print(A.issubset(B)) # Kết quả là True

.issuperset() Trả về True nếu tập này là tập cha của tập đích (tập trong ngoặc).

A = {3, 4} B = {3, 4, 5, 6} print(A.issuperset(B)) # Kết quả là False A = {3, 4} B = {3, 4, 5, 6} print(A.issubset(B)) # Kết quả là True # Tương đương với print(A <= B) # Kết quả là True

1.4 “Đóng băng” tập hợp (Frozen Set)

Python cung cấp một hàm tên là frozenset(), kết quả trả về là một tập hợp (Set) không thể thay đổi. Khi đó, nếu bạn thực hiện các phương thức .add(), .remove(), .update()… sẽ báo lỗi.

“Đóng băng” tập hợp sẽ làm cho tập hợp đó giống như cấu trúc Tuple trong Python.

friends = {"Rolf", "Anne", "Jen"} frozen_friends = frozenset(friends) frozen_friends.add({"Jen", "Charlie"}) print(frozen_friends) # Kết quả lỗi: AttributeError: 'frozenset' object has no attribute 'add'

Đóng băng một tập hợp rất hữu ích trong trường hợp bạn muốn tập hợp đó không thể thay đổi. Ví dụ khi dùng một tập hợp làm key cho một từ điển (Dictionary), sẽ được giới thiệu trong phần tiếp theo.

A = {1, 2, 3} B = {'a', 'b', 'c'} C = {x: 'foo', y: 'bar'} # Kết quả lỗi: TypeError: unhashable type: 'set'

Tuy nhiên nếu bạn đóng băng các tập hợp này, sẽ không có lỗi nào xảy ra.

A = frozenset({1, 2, 3}) B = frozenset({'a', 'b', 'c'}) C = {x: 'foo', y: 'bar'} # Không có lỗi

2. Tập hợp sử dụng khi nào?

Toán tập hợp hay lý thuyết tập hợp là một trong những phần quan trọng của Toán học mà Khoa học dữ liệu (data science) và Machine Learning sử dụng kiến thức Toán rất nhiều, do vậy toán tập hợp trong Python là một phần không thể thiếu. Ngay từ đầu Python đã được phát triển cho mục đích Khoa học và Giáo dục, do vậy bạn có thể thấy các thiết kế mang hơi hướng Khoa học.

Set có các phần tử là không được thay đổi, do vậy khả năng tìm dữ liệu sẽ nhanh hơn.

Set cần thiết cho các logic liên đến các cặp (key:value) trong cấu trúc Dictionary của Python.

Các phần tử là duy nhất, do đó nếu bạn có một dữ liệu tương tự thì Set là một lựa chọn.

CÁC BÀI VIẾT KHÁC

Cấu Trúc Dữ Liệu Trong Python

Các kiểu dữ liệu cơ bản trong Python bao gồm kiểu số nguyên (int), kiểu số thực (float), kiểu chuỗi (string) và kiểu logic (boolean). Với các kiểu dữ liệu cơ bản này, chúng ta có thể viết các ứng dụng đơn giản với Python.

Với các ứng dụng có số lượng các biến nhiều, dữ liệu lớn chúng ta cần tới các cấu trúc dữ liệu giúp cho việc viết code ngắn gọn và hiệu quả. Trong Python có 4 kiểu cấu trúc dữ liệu là List, Tuple, Set và Dictionary.

Tại sao cấu trúc dữ liệu cần thiết

Cấu trúc dữ liệu được sử dụng trong các chương trình để dễ dàng hơn trong việc định vị thông tin và lấy thông tin. Cấu trúc dữ liệu là cách các ngôn ngữ lập trình thể hiện các giá trị cơ bản, chúng chứa các kiểu dữ liệu cơ bản như số, chuỗi, boolean…, nó đưa ra cách thức lưu trữ nhiều giá trị trong một biến số.

Cấu trúc dữ liệu cũng được sử dụng để phân nhóm và tổ chức cho các cấu trúc khác.

1.1 Định nghĩa và cách sử dụng List

List là một tập dữ liệu đơn giản nhất trong Python, một List là một danh sách các thành phần dữ liệu được phân cách bởi dấu phẩy và được bao ngoài bởi dấu ngoặc vuông. List có thể chứa các con số hoặc các chuỗi.

Chú ý: Một danh sách có thể chứa nhiều loại dữ liệu khác nhau nếu bạn thấy cần thiết, tuy nhiên nên dừng một loại dữ liệu thống nhất cho các phần tử trong danh sách.

members = ["Dung",25,"Duc"]

1.2 Truy xuất phần tử trong List

Mỗi phần tử trong List sẽ có một vị trí nhất định tương ứng với một con số, bắt đầu từ số 0 và tăng dần. Chúng ta có thể truy xuất đến các phần tử trong danh sách với cú pháp:

Trong ví dụ trên, để truy xuất đến tên Van, chúng ta thực hiện như sau:

Chú ý: Nếu bạn truy xuất đến một phần tử không có trong danh sách, một lỗi sẽ xuất hiện có dạng “index out of range”.

1.3 Danh sách đa chiều

Mỗi phần tử trong danh sách của Python có thể là một danh sách, ví dụ như danh sách sau đây, mỗi phần tử là một danh sách gồm tên và tuổi của bạn bè.

Trong Python không giới hạn số chiều của danh sách cũng như số phần tử danh sách có thể chứa, nó chỉ phụ thuộc vào dung lượng bộ nhớ máy tính bạn dùng để chạy ứng dụng.

Chú ý, với các danh sách dài, chúng ta nên trình bày mỗi phần tử trên một dòng, như vậy code chương trình sẽ dễ đọc hơn, ví dụ:

Trong quá trình thao tác với danh sách, chúng ta cần: kiểm tra xem danh sách có chứa một phần tử nào đó không, đếm số phần tử hoặc thêm , xóa, sửa phần tử trong danh sách… Các yêu cầu này đều có toán tử hoặc các phương thức được xây dựng sẵn trong đối tượng List.

1.4.1 Toán tử in

Toán tử in cho phép bạn kiểm tra một phần tử có nằm trong một danh sách hay không. Ví dụ: Kiểm tra xem “Dung” có trong danh sách members không?

1.4.2 Hàm len()

Hàm len() trả về số phần tử có trong một danh sách.

1.4.3 Một số phương thức trên Model List

.append() thêm một phần tử vào vị trí cuối cùng trong List:

.insert(position, item) chèn một phần tử vào List tại vị trí cho trước.

Các phần tử phía sau sẽ có vị trí tăng lên 1, cần chú ý khi truy xuất giá trị các phần tử này.

listname[index]=newvalue Thay đổi giá trị một phần tử có vị trí index trong List.

.extend() Kết hợp danh sách với một List khác.

.remove() Loại bỏ một phần tử khỏi List.

.pop(index) Loại bỏ phần tử ở vị trí index cho trước trong List.

del Xóa một phần tử hoặc toàn bộ danh sách

.clear() Xóa sạch các phần tử trong danh sách

Chú ý, .clear() khác với del, .clear() xóa toàn bộ các phần tử trong List, còn del xóa luôn cả biến List.

.count() Đếm số lần một phần tử xuất hiện trong List.

.index() Trả về vị trí phần tử trong List

.sort() sắp xếp các phần tử trong List.

Mặc định sắp xếp tăng dần với dữ liệu chuỗi sẽ sắp xếp a-z, A-Z, với số 0-9. Để sắp xếp giảm dần sử dụng tham số reverse = True.

reverse() Đảo ngược thứ tự các phần tử trong List.

.copy() Copy toàn bộ List.

Python hỗ trợ một cấu trúc dữ liệu cũng tương tự với List có tên là Tuple, chỉ có một khác biệt Tuple là danh sách bất biến, không thể thay đổi nội dung. Tức là ngay sau khi định nghĩa Tuple, bạn không thể thay đổi nó.

2.1 Khai báo Tuple

Định nghĩa một Tuple cũng giống như định nghĩa một List trong Python, chỉ khác là thay vì sử dụng ngoặc vuông chúng ta sử dụng ngoặc tròn.

Python cho phép định nghĩa Tuple mà không cần sử dụng dấu ngoặc thường. Ví dụ:

Thậm chí Tuple chỉ có một phần tử:

Chú ý dấu phẩy, nếu không có dấu phẩy thì đây là định nghĩa một chuỗi.

2.2 Thao tác với Tuple

Tuple là một danh sách đặc biệt, không thể thay đổi khi đã tạo ra, do đó bạn có thể sử dụng tất cả các kỹ thuật, các hàm như với List nhưng loại trừ những hàm tác động thay đổi nội dung.

Ví dụ, bạn có thể sử dụng toán tử in, hàm len() với Tuple:

Tất cả các phương thức .append(), .extend(), .clear(), .copy(), .insert(), .pop(), .remove(), .reverse(), .sort() không sử dụng được với cấu trúc dữ liệu Tuple.

Chú ý: Không thể thay đổi Tuple nhưng có thể tạo ra một Tuple từ hai Tuple, ví dụ :

2.3 Tại sao sử dụng Tuple

Tuple có những hạn chế là khi tạo ra không thể thay đổi được tuy nhiên Tuple lại có những ưu điểm sau:

Tuple có tốc độ xử lý nhanh hơn List, do Tuple được lưu trữ một khối bộ nhớ xác định còn List thì thường xuyên phải thay đổi không gian lưu trữ. Nếu bạn định nghĩa một tập các giá trị là hằng số thì nên chọn Tuple.

Sử dụng Tuple giúp code an toàn hơn, khi đó chế độ “write-protect” giúp cho dữ liệu không thể thay đổi. Do vậy nên lựa chọn cho những dữ liệu dạng hằng số, dữ liệu không thay đổi theo thời gian.

Tuple còn được sử dụng làm khóa trong Dictionary do nó chứa các giá trị không đổi, List không được sử dụng làm khóa cho Dictionary.

All Rights Reserved

Bài 9.1: Cấu Trúc Dữ Liệu Trong Python

Chào các bạn! Các bạn đang xem loạt bài thuộc khóa học lập trìnhPython miễn phí do tổ chức. Rất vui được gặp lại các bạn ở bài 9.

1. Danh sách

Python có một số kiểu dữ liệu gộp, dùng để nhóm các giá trị với nhau. Kiểu linh hoạt nhất là danh sách (list), có thể được viết như là một danh sách các giá trị phân cách bởi dấu phẩy ở giữa ngoặc vuông.

a = ['ga', 'vit', 12, 1234]

Để tương tác với các giá trị của danh sách, chúng ta sử dụng các chỉ mục. Chỉ mục trong Python có giá trị bắt đầu là 0. Nó cũng giống với việc chúng ta sử dụng kiểu dữ liệu mảng của các ngôn ngữ lập trình như pascal, C …

‘ga’ >>>a[3] 1234

Với danh sách, chúng ta có thể cắt nhỏ, gộp các danh sách với nhau:

[‘vit’, 12] >>> a[:2] + [‘cho’, 2*2] #Gop danh sach [‘ga’, ‘vit’, ‘cho’, 4] >>> 3*a[:3] + [‘Boo!’] [‘ga’, ‘vit’, 12, ‘ga’, ‘vit’, 12, ‘ga’, ‘vit’, 12, ‘Boo!’]

Ngoài ra, chúng ta còn có thể thay đổi giá trị của danh sách:

[‘ga’, ‘vit’, 12, 1234] >>> a[2] = a[2] + 111 # 12 + 111 >>> a [‘ga’, ‘vit’, 123, 1234]

Tiếp đến là thay đổi các kích thước của danh sách.

… a[0:2] = [1, 12] >>> a [1, 12, 123, 1234] >>> # Xoa bo 1 vai muc: … a[0:2] = [] >>> a [123, 1234] >>> # Chen them vao ds: … a[1:1] = [‘abc’, ‘abcd’] >>> a [123, ‘abc’, ‘abcd’, 1234] >>> # Nhan ban phan tu cua danh sach: >>> a[:0] = a >>> a [123, ‘abc’, ‘abcd’, 1234, 123, ‘abc’, ‘abcd’, 1234] >>> # Xoa bo cac phan tu cua danh sach (thay the cac phan tu do bang phan tu trong) >>> a[:] = [] >>> a []

Lồng các danh sách vào nhau:

>>> p = [1, q, 4] >>> len(p) 3 >>> p[1] [2, 3] >>> p[1][0] 2 >>> p[1].append(‘abc’) #Xem o phan sau >>> p [1, [2, 3, ‘abc’], 4] >>> q [2, 3, ‘abc’]

Phương thức của danh sách:append( x) Thêm một phần tử vào cuối danh sách; tương đương với a[len(a):] = [x]. extend( L) Nới rộng danh sách bằng cách chèn vào tất cả các phần tử của danh sách chỉ định; tương đương với a[len(a):] = L. insert( i, x) Chèn một phần tử vào vị trí chỉ định. Thông số đầu là chỉ mục của phần tử sẽ bị đẩy lùi, cho nên a.insert(0, x) chèn vào đầu danh sách, và a.insert(len(a), x) tương đương với a.append(x). remove( x) Bỏ ra khỏi danh sách phần tử đầu tiên có giá trị là x. Sẽ có lỗi nếu không có phần tử như vậy. pop( [a ]) Bỏ khỏi danh sách phần tử ở vị trí chỉ định, và trả về chính nó. Nếu không chỉ định vị trí, a.pop() bỏ và trả về phần tử cuối trong danh sách. (Ngoặc vuông xung quanh a trong khai báo hàm cho biết thông số đó là không bắt buộc, không có nghĩa là bạn cần gõ dấu ngoặc vuông ở vị trí đó. index( x) Trả về chỉ mục của phần tử trong danh sách mà có giá trị là x. Sẽ có lỗi nếu không có phần tử như vậy. count( x) Trả về số lần x xuất hiện trong danh sách. sort( ) Sắp xếp các phần tử trong danh sách, ngay tại chỗ. reverse( ) Đảo ngược thứ tự các phần tử trong danh sách, ngay tại chỗ. Ví dụ:

>>> print a.count(111), a.count(22.25), a.count(‘x’) 2 1 0 >>> a.insert(2, -1) >>> a.append(111) #Chen vao 111 o cuoi danh sach >>> a [22.25, 111, -1, 111, 1, 1234.5, 111] >>> a.index(111) #Xem chi muc cua 111 1 >>> a.remove(111) #Xoa bo phan tu mang gia tri 111 dau tien >>> a [22.25, -1, 111, 1, 1234.5, 111] >>> a.reverse() #Dao nguoc danh sach >>> a [111, 1234.5, 1, 111, -1, 22.25] >>> a.sort() #Sap xep >>> a [-1, 1, 22.25, 111, 111, 1234.5] >>> stack.append(4) >>> stack.append(5) >>> stack [1,2,3,4,5] >>> stack.pop() 5 >>> stack [1,2,3,4] >>> stack.pop() 4 >>> stack.pop() 3 >>> stack [1,2]

3. Sử dụng danh sách như hàng đợi.Bạn cũng có thể thuận tiện dùng danh sách như là hàng đợi (queue), nơi mà phần tử được thêm vào đầu tiên là phần tử được lấy ra đầu tiên (“vào trước, ra trước” hay “first-in, first-out”). Để thêm một phần tử vào cuối hàng đợi, dùng append(). Để lấy một phần tử từ đầu hàng đợi, dùng pop() với 0 là chỉ mục.

>>> queue.append(“trau”) >>> queue.append(“bo”) >>> queue.pop(0) ‘cho’ >>> queue.pop(0) ‘meo’ >>> queue [‘ga’, ‘trau’, ‘bo’]

Viết chương trình thực hiện việc đổi số n ra số nhị phân, sau đó in kết quả ra màn hình. Chú ý sử dụng ngăn xếp để thực hiện.

Kiểu Dữ Liệu Và Cấu Trúc Dữ Liệu Trong Javascript

Tất cả các ngôn ngữ lập trình đều có cấu trúc dữ liệu dựng sẵn, nhưng mỗi ngôn ngữ thường có những kiểu cấu trúc dữ liệu khác nhau. Bài viết này sẽ cố gắng liệt kê những kiểu dữ liệu dựng sẵn trong Javascript và những thuộc tính của chúng. Chúng có thể được dùng để xây dựng những kiểu cấu trúc dữ liệu khác. Khi có thể, rút ra so sánh với những ngôn ngữ khác.

JavaScript là một ngôn ngữ định kiểu yếu hay động. Điều đó nghĩa là không cần phải khai báo kiểu của các biến trước khi dùng. Kiểu sẽ được xác định tự động trong khi chương trình được thực thi. Điều đó cũng có nghĩa là một biến có thể chứa giá trị của các kiểu dữ liệu khác nhau:

Tiêu chuẩn ECMAScript mới nhất xác định chín kiểu:

Sáu kiểu Dữ liệu sơ khai (primitive), có thể kiểm tra với toán tử typeof:

Kiểu null: typeof instance === "object". Một kiểu sơ khai mà giá trị của nó có thêm một vai trò đặc biệt: nếu object không kế thừa từ đối tượng nào khác, null sẽ được hiển thị ở cuối chuỗi Prototype

Object: typeof instance === "object". Kiểu phi dữ liệu nhưng có cấu trúc cho các đối tượng được khởi tạo và được dùng như cấu trúc dữ liệu: new Object, new Array, new Map, new Set, new WeakMap, new WeakSet, new Date hay bất kỳ đối tượng nào được tạo ra với từ khóa new.

Kiểu phi dữ liệu Function, mặc dù khi gọi với typeof nó có nhãn riêng: typeof instance === "function". Giá trị trả về từ typeof này là một nhãn đặc biệt cho các function, cho dù constructor của Function phát sinh từ Object constructor.

Lưu ý: vai trò có giá trị duy nhất của toán tử typeof là dùng để kiểm tra các kiểu Dữ liệu (sơ khai). Nếu bạn muốn kiểm tra các kiểu Cấu trúc phát sinh từ Object, typeof sẽ chẳng có ích gì vì nó sẽ luôn trả về "object". Cách đúng đắn để kiểm tra một Object thuộc loại nào là dùng từ khóa instanceof. Tuy nhiên, ngay cả với cách này cũng có một vài ngoại lệ.

Tất cả các kiểu trừ đối tượng đều được xác định giá trị bất biến (giá trị không có khả năng thay đổi). Ví dụ (và không như ngôn ngữ C), các chuỗi là bất biến. Ta gọi chúng là “giá trị sơ khai” (“primitive”).

Có duy nhất một giá trị: null. Xem và Null để biết thêm chi tiết.

Một biến chưa được gán giá trị có giá trị undefined. Xem và Undefined để biết thêm chi tiết.

Theo tiêu chuẩn ECMAScript, chỉ có duy nhất một kiểu số: the double-precision 64-bit binary format IEEE 754 value (có giá trị từ -(2 53 -1) đến 2 53 -1). Không có kiểu số nguyên. Ngoài việc có thể chứa giá trị dấu phẩy động, kiểu số có ba giá trị biểu tượng: +Infinity, -Infinity, and (not-a-number).

Để kiểm tra lớn hơn hay nhỏ hơn +/-Infinity, bạn có thể xem Number.MAX_VALUE hoặc Number.MIN_VALUE và bất đầu từ ECMAScript 6, bạn cũng có thể kiểm tra một số có nằm trong khoảng double-precision floating-point bằng cách dùng Number.isSafeInteger() cũng như Number.MAX_SAFE_INTEGER và Number.MIN_SAFE_INTEGER. Ngoài phạm vi này, một số trong Javascript không còn an toàn nữa.

Có một số nguyên duy nhất có hai đại diện: 0 được đại diện bởi -0 và +0. (“0” là một bí danh của +0). Trong thực tế, điều này hầu như không có tác động. Ví dụ +0 === -0 là true. Tuy nhiên, có thể nhân thấy điều này khi chia một số cho không:

Mặc dù một số thường chỉ đại diện cho giá trị của nó, JavaScript cung cấp một vài toán tử nhị phân. Chúng có thể được sử dụng như một chuỗi boolean bằng cách dùng bit masking. Điều này thường được xem như là một cách tệ, tuy nhiên, JavaScript không cung cấp bất kỳ phương tiện nào khác để trình bày một tập hợp các boolean (như một mảng các boolean hay một đối tượng với các thuộc tính boolean). Bit masking cũng có xu hướng làm mã khó đọc, hiểu, và duy trì hơn. Nó có thể cấn thiết trong một môi trường rất hạn chế, giống như khi cố gắng để đối phó với hạn chế lưu trữ lưu trữ cục bộ hoặc trong trường hợp nặng khi mỗi chút so với đếm mạng. Kỹ thuật này chỉ nên được xem xét khi nó là biện pháp cuối cùng có thể được thực hiện để tối ưu hóa kích thước.

Kiểu là một kiểu giá trị số sơ khai trong JavaScript, đại diện cho các giá trị số nguyên với độ chính xác (precision) bất kỳ. Với BigInt, bạn có thể lưu và tính toán trên các số nguyên lớn mà nó có thể lớn hơn cả giới hạn an toàn của kiểu Number.

Một số BigInt được tạo ra bằng cách thêm n vào cuối giá trị literal số nguyên hoặc bằng cách sử dụng constructor.

Bạn có thể lấy giá trị nguyên an toàn lớn nhất của kiểu Number bằng cách sử dụng constant Number.MAX_SAFE_INTEGER. Với sự ra đời của kiểu BigInt, giờ đây bạn có thể tính toán với những con số còn lớn hơn Number.MAX_SAFE_INTEGER.

Trong ví dụ sau, khi tăng dần giá trị Number.MAX_SAFE_INTEGER, bạn vẫn nhận được kết qua như mong muốn với BigInt:

Bạn có thể sử dụng các toán tử +, *, -, **, và % với BigInt như với Number. Một số BigInt không hoàn toàn bằng (===) một số Number, nhưng có thể bằng khi ép kiểu (==).

Số BigInt không thể dùng chung với số Number để tính toán. Khi đó, lỗi sẽ xảy ra.

Kiểu được dùng để biểu diễn dữ liệu dạng văn bản. Nó là một dãy “các phần tử” số nguyên 16-bit. Mỗi phần tử có một vị trí trong chuỗi. Phần tử đầu tiên có chỉ số 0, tiếp theo là 1, … . Độ dài của chuỗi là số phần tử của nó.

Không giống với những ngôn ngữ như C, Chuỗi trong Javascript là bất biến. Nghĩa là một khi chuỗi được tạo thì không thể chỉnh sửa. Tuy nhiên, vẫn có thể tạo một chuỗi mới dựa vào các thao tác trên chuỗi cũ. Ví dụ:

Cẩn thận với việc “lưu mọi thứ bằng chuỗi” trong code của bạn!

Chuỗi có thể được dùng để biểu diễn dữ liệu với cấu trúc phức tạp. Điều này mang tới một vài lợi ích ngắn hạn:

Rất dễ để xây dựng một chuỗi bằng phép nối.

Dễ debug (những gì bạn thấy khi in luôn là tất cả những thứ có trong chuỗi).

Chuỗi là mẫu số chung của rất nhiều API (nhập, local storage values, XMLHttpRequest phản hồi khi dùng responseText, …) và điều này có thể khiến việc chỉ làm việc với chuỗi được yêu thích.

Chuỗi có thể biểu diễn bất kì kiểu dữ liệu nào. Những đây không được xem là một ý hay. Ví dụ, đối với một separator, có thể bắt trước một chuỗi (trong khi một mảng sẽ thích hợp hơn). Thật không may, khi separator được dùng trong một “danh sách” các phần tử, danh sách bị hỏng. Một escape character có thể được chọn, ….. Tất cả những điều này yêu cầu một quy ước và tạo ra gánh nặng bảo trì không cần thiết.

Chỉ nên dùng chuỗi để lưu trữ dữ liệu văn bản. Khi biểu diễn một cấu trúc phức tạp, phân tích chuỗi thành các cấu trúc dữ liệu với mức trừu tưỡng cao hơn.

Kiểu Symbol là một kiểu mới trong Javascript tiêu chuẩn ECMAScript 6. Mỗi Symbol là một giá trị sơ khai đơn nhất và bất biến và có thể được dùng như một khóa của một Object (xem bên dưới). Trên một số ngôn ngữ lập trình, Symbol còn được gọi là “atom” (nguyên tử). Ta cũng có thể so sánh với các enumeration (enum) trong C. Xem Symbol và để biết thêm chi tiết.

Trong khoa học máy tính, một đối tượng là một giá trị trong bộ nhớ được tham chiếu bởi một định danh.

Trong Javascript, đối tượng có thể được xem là tập hợp các thuộc tính. Với object literal syntax, một tập hợp hữu hạn các thuộc tính được khởi tạo; sau đó thuộc tính có thể được thêm hoặc loại bỏ. Giá trị thuộc tính thuộc bất kỳ kiểu dữ liệu, bao gồm những đối tượng khác (kể cả chính đối tượng đó), điều này cho phép xây những những cấu trúc dữ liệu phức tạp. Thuộc định được định danh bằng khóa. Một khóa phải là một chuỗi hoặc một Symbol.

Có hai loại thuộc tính với các đặc điểm nhất định: Chứa dữ liệu và accessor.

Thuộc tính chứa dữ liệu

Liên kết một khóa với một giá trị có các đặc điểm sau:

Các đặc điểm của thuộc tính chứa dữ liệu

Accessor

Liên kết một khóa với một hoặc hai hàm accessor (get và/hoặc set):

[[Get]]

Hàm hoặc undefined

Hàm được gọi không đối số và trả về giá trị mỗi khi có truy cập tới thuộc tính. Xem .

undefined

[[Set]]

Hàm hoặc undefined

Hàm được gọi với một đối số mỗi khi thuộc tính được gán một giá trị. Xem .

undefined

[[Enumerable]]

Boolean

Nếu là true, khóa của giá trị có thể được liệt kê bằng vòng lặp for…in.

false

[[Configurable]]

Boolean

Nếu là false, thuộc tính không thể bị xóa cũng như không thể thay đổi các đặc điểm của nó.

false

Mội đối tượng là một bảng các khóa và giá trị. Khóa là một chuỗi và giá trị có thể là bất kỳ thứ gì. Điều này khiến đối tượng phù hợp với hashmaps.

Hàm là một đối tượng với khả năng có thể gọi.

Để biểu diễn một thời điểm hay ngày tháng, Lựa chọn tốt nhất là sử dụng .

Mảng là một đối tượng có một quan hệ đặc biệt giữa các thuộc tính có khóa nguyên và thuộc tính ‘length’. Thêm vào đó, mảng thừa kế các thuộc tính của Array.prototype cung cấp một số ít các hàm xeur lý danh sách. Ví dụ, (tìm giá trị trên một mảng) hay (thêm một phần tử vào cuối danh sach), …. Điều này biến mảng trở thành ứng cử viên hoàn hào cho danh sách hoặc tập hợp.

Mảng đã định kiểu là loại mới trong ECMAScript 6 và biểu diễn dữ liệu nhị phân như một mảng. Bảng sau đây giúp bạn so sánh với kiểu dữ liệu trong C:

TypedArray objects

These data structures take object references as keys and are introduced in ECMAScript Edition 6. and represent a set of objects, while and associate a value to an object. The difference between Maps and WeakMaps is that in the former, object keys can be enumerated over. This allows garbage collection optimizations in the latter case.

One could implement Maps and Sets in pure ECMAScript 5. However, since objects cannot be compared (in the sense of “less than” for instance), look-up performance would necessarily be linear. Native implementations of them (including WeakMaps) can have look-up performance that is approximately logarithmic to constant time.

Usually, to bind data to a DOM node, one could set properties directly on the object or use data-* attributes. This has the downside that the data is available to any script running in the same context. Maps and WeakMaps make it easy to privately bind data to an object.

JSON (JavaScript Object Notation) is a lightweight data-interchange format, derived from JavaScript but used by many programming languages. JSON builds universal data structures. See JSON and for more details.

JavaScript has a standard library of built-in objects. Please have a look at the reference to find out about more objects.

The typeof operator can help you to find the type of your variable. Please read the reference page for more details and edge cases.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Cấu Trúc Dữ Liệu Set Trong Python trên website Comforttinhdauthom.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!